Vào 45 năm trước, vùng đất Đưng K’Nơh, Lâm Đồng từng là tâm điểm của một cuộc xung đột đầy thách thức, khi dịch bệnh và phản động FULRO đồng thời đe dọa đến sự ổn định và an toàn của khu vực. Trong nỗ lực chống lại dịch bệnh tại Cổng trời, vùng Đưng K’Nơh, 11 cán bộ y tế và bưu điện đã anh dũng hy sinh. Sự kiện bi thương này không chỉ để lại nhiều ám ảnh cho những người còn sống mà còn khắc ghi vào lịch sử như một trang đau thương và mất mát không thể phai mờ.

Thương binh Lê Văn Đường, một trong những người trực tiếp chứng kiến sự kiện đau lòng này, vẫn không thể quên được nỗi đau và sự mất mát của đồng nghiệp. Vào ngày 21/8/1980, một đoàn công tác gồm 12 người đã lên đường đến huyện Đam Rông với nhiệm vụ chống dịch bệnh sốt rét và tả. Khi đoàn đến Cổng trời, họ đã bị phục kích tấn công bởi bọn FULRO. Cuộc tấn công đã khiến 11 người trong đoàn hy sinh, trong đó có nhiều người còn rất trẻ. Sự ra đi đột ngột của họ đã gây ra nhiều nước mắt và tiếc nuối không chỉ cho gia đình, đồng nghiệp mà còn cả cho địa phương.

Anh Đường và những người còn sống đã phải trải qua nhiều khó khăn và hiểm nguy để vượt qua sự mất mát to lớn này. 31 năm sau, ngành y tế Lâm Đồng và huyện Lạc Dương đã xây dựng Nhà bia tưởng niệm để ghi nhận và tôn vinh 9 liệt sĩ ngành y tế đã hy sinh trong sự kiện này. Việc xây dựng Nhà bia tưởng niệm không chỉ nhằm tri ân những người đã ngã xuống mà còn là nơi để cộng đồng tưởng nhớ và bày tỏ lòng biết ơn đối với những hy sinh của họ.

Ngày nay, vùng đất Đưng K’Nơh đã có những thay đổi đáng kể. Tỷ lệ hộ nghèo đa chiều đã giảm đáng kể, và cuộc sống của người dân đã được cải thiện. Tuy nhiên, sự kiện đau thương tại Cổng trời vẫn còn là một phần không thể thiếu của lịch sử và không thể lãng quên. Việc tưởng nhớ và tôn vinh những người đã hy sinh là một cách để tri ân và nhớ nguồn, thể hiện truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc.
Tại Cổng trời, Nhà bia tưởng niệm đã trở thành một địa điểm linh thiêng, nơi nhiều người đến tưởng niệm và thắp hương. Sự kiện này cũng là một phần của bản tráng ca về vùng đất Nam Tây Nguyên, một nơi mà khí thế mới và vận hội mới đã được xây dựng trên sự hy sinh và đau thương của những người đi trước. Những người đã hy sinh đã để lại một di sản tinh thần, một thông điệp về sự kiên cường và tinh thần đoàn kết trong thời kỳ đầy thách thức.
Sự kiện lịch sử này không chỉ là một phần của quá khứ mà còn là bài học quý giá cho hiện tại và tương lai. Nó nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc bảo vệ sức khỏe, sự ổn định và an ninh của khu vực, đồng thời ghi nhận những nỗ lực không ngừng nghỉ của các cán bộ y tế và những người đã hy sinh vì nhiệm vụ cao cả này.