Đêm nhạc “Hoài niệm” – Hành trình nhớ thương của Trịnh Công Sơn và Phú Quang

Hồng Nhung và Ngọc Anh 3A đã tạo nên những khoảnh khắc cảm xúc sâu lắng trong đêm nhạc “Hoài niệm” tại Hà Nội.

Vào tối 11/1, Cung Văn hoá Lao động Hữu nghị Việt‑Xô tổ chức chương trình “Hoài niệm”, nơi khán giả được đưa trở lại thời kỳ vàng son của nhạc Trịnh và Phú Quang qua gần 30 tiết mục.

Hồng Nhung, Ngọc Anh 3A, Bằng Kiều và Quang Hà trên sân khấu đêm nhạc Hoài niệm
Ca sĩ Quang Hà, Ngọc Anh 3A, Hồng Nhung và Bằng Kiều trong đêm nhạc “Hoài niệm”.

Khởi đầu bằng hòa tấu nhẹ nhàng

Buổi mở màn là dàn nhạc guitar và saxophone dẫn dắt bằng “Hạ trắng” (Trịnh Công Sơn) và “Em ơi Hà Nội phố” (Phú Quang), tạo nên không gian thanh thoát, mở ra hành trình ký ức.

Hồng Nhung & Ngọc Anh 3A: Đỉnh cao cảm xúc

Hai giọng nữ đã chiếm trọn trái tim khán giả. Hồng Nhung lựa chọn các ca khúc kinh điển của Trịnh như “Nhớ mùa thu Hà Nội”, “Ru em từng ngón xuân nồng”, “Một cõi đi về”… mỗi lời ca được cô truyền tải bằng giọng đầy trải nghiệm, vừa sâu lắng vừa mạnh mẽ.

Ngọc Anh 3A, với giọng trầm khàn, đã thể hiện các sáng tác của Phú Quang như “Mẹ”, “Dương cầm lạnh”, “Nỗi nhớ mùa đông” và “Khúc mùa thu”. Sự đồng hành của piano và saxophone làm tăng chiều sâu tâm trạng của mỗi bản nhạc.

Hồng Nhung biểu diễn trên sân khấu Hoài niệm
Hồng Nhung tái xuất và truyền cảm hứng với các ca khúc Trịnh Công Sơn.

Ca khúc đặc biệt “Khúc mùa thu”

Với dương cầm Trần Minh Tuấn, Ngọc Anh 3A đưa “Khúc mùa thu” (phổ thơ Hồng Thanh Quang) lên đỉnh cao cảm xúc, khiến khán phòng lặng im và vỗ tay kéo dài.

Quang Hà & Bằng Kiều: Màu sắc đa dạng

Quang Hà mở đầu bằng “Dấu chân địa đàng”, “Mơ về nơi xa lắm” và “Phôi pha”, mang đến cách diễn giải mới cho những ca khúc Trịnh. Bằng Kiều chia sẻ câu chuyện cá nhân trước khi trình bày “Còn tuổi nào cho em”, “Em ơi Hà Nội phố” và “Biển nhớ”, tạo sự gắn kết sâu sắc với khán giả.

Quang Hà trên sân khấu đêm nhạc Hoài niệm
Ca sĩ Quang Hà trong đêm nhạc.

Kết thúc ấm áp

Chương trình khép lại bằng phần hòa giọng của bốn nghệ sĩ, đưa khán giả về với những hình ảnh yêu thương của Hà Nội và tình yêu. Không có yếu tố hoá trang quá mức; âm nhạc tự mình kể câu chuyện, khẳng định sức sống bền bỉ của các tác phẩm qua các thế hệ.